THPT Nguyễn Khuyến

Bù Nho - Bù Gia mập - Bình Phước
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Thơ về Hóa học

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp




Join date : 01/01/1970

Bài gửiTiêu đề: Thơ về Hóa học   1/12/2012, 20:50

Anh ngõ ý xin em đừng phản
ứng
Hãy vui lòng cho tác dụng vào
tim
Anh yêu em như acid yêu
kiềm Nếu hóa trị hai ta cùng tương
đối
-
Anh biết em trong phương
trình hoá học,
Và quen em khi phản ứng cân bằng.
Từ phương trình oxi hoá
Mangan,
Tình hai đứa hoà trong dung
dịch.
Em chuẩn độ tình anh bằng acid
Từng giọt lắng nhỏ vào trong
tim
Điểm dừng khi tình anh thay
đổi
Bỏ lại em dung dịch thắm làn môi
-
Em là oxy rỉ sét đời anh
Đừng trách em sao tâm hồn
phù thủy
Bởi hóa học biến đổi khôn lường
Tình trong em còn mãi vấn
vương...
Dẫu có lúc em thay đổi nhanh
như PỨ trung hòa
Dẫu có lúc đầu em nóng như
PỨ nhiệt tỏa
Và những khi bản thân em
như nước gặp axit đặc Là những lúc anh như tra tấn
bởi bazơ
Tai anh lúc này như có TNT
một mớ
Cứ đùng đùng , khói bốc cả
hai bên... Má anh đây đỏ như pp gặp xút
Chỉ bởi rằng tay trái cứ như
tên...
Nhưng anh vẫn yêu:
Mặn mà như muối Natri
Clorua Bền chặt như muối Bari
Sunfat
Dễ bùng cháy như Kali clorat
Rất ngọt ngào như đường
Saccaroz
Lấp lánh như những viên kim cương hột
Nồng nàn như oxi với hidro...."
Có một thời ai say mê học hoá
A. cộng B. là phản ứng trung
hoà <Axit + Bazơ>
M cộng N là phản ứng cháy nổ
Tái hợp thành Valentine đầy
hoa Xúc tác Noel, ta sẽ thấy quà
Thêm sinh nhật thì chất N vừa
đủ
Nếu môi truờng ta đặt trong
sở thú
A ét ca tờ, hỗn hợp mau tan <ASKT : ánh sáng khuếch
tán>
Rồi một hôm ai hí hoáy lên
bàn
Đố ai đó một phương trình vô
định Để người ta cứ ngồi hoài,
bướng bỉnh
Tính toán nào e giảm lại e
tăng
Đường tim ai xâu phản ứng
lằng ngoằng Đủ este, polime, axit
Rượu, xeton, phenol, andehyt
Để ai tìm nhăn trán, mặt đăm
chiêu
Có một thời học hoá để mà
yêu Có một thời học trò để mà nhớ
Cãi, giận nhau, nhức đầu quá
xá cỡ
Để cuối cùng vẫn trùng hợp,
trùng ngưng.
Em chuẩn độ tình anh bằng
acid
Từng giọt lắng nhỏ vào trong
tim
Điểm dừng khi tình anh thay
đổi Bỏ lại em dung dịch thắm làn
môi
-
Em là oxy rỉ sét đời anh
Đừng trách em sao tâm hồn
phù thủy Bởi hóa học biến đổi khôn
lường
Tình trong em còn mãi vấn
vương…
-
Anh ngõ ý xin em đừng phản ứng
Hãy vui lòng cho tác dụng vào
tim
Anh yêu em như acid yêu
kiềm
Nếu hóa trị hai ta cùng tương đối
-
Anh biết em trong phương
trình hoá học,
Và quen em khi phản ứng cân
bằng. Từ phương trình oxi hoá
Mangan,
Tình hai đứa hoà trong dung
dịch.
Khi tôi nói em đừng " phãn
ứng "
Hãy ngồi nghe mà "khái niệm"
tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giãi"
thành hai Tôi cũng sẽ vì em làm "thí
nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây
dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " cũa em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người
wa khoé mắt
Theo " định luật " cũa tình tôi "
đậm đặc "
Kẽ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẽ fãi lên
men
Bỡi " nồng độ" ái tình không
hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá Trị "
Biết lấy gì do " thễ tích " sầu
thương
Em đã làm "toã nhiệt " trái tim
hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khỗ tim tôi vì nức rạn
Nên vội thay " cường độ" cũa
tình yêu
Giãi thích rồi nhưng em vẫn
làm kiêu Không fát biễu 1 đôi lời " cãm
ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em "
tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên
nhiên " Nếu không tin em "khão sát "
mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời
nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt
đối" Lòng nát tan như " tia sáng
phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một
ngày kia
Và chẵng muốn đặt tình nơi "
vô cực " Tôi yêu em chẵng kễ gì quy
ước
Không kễ gì " áp lu*c" cũa
riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích
" trên môi Mềm rạo rực như là đang "
xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều
giòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc "
không dùng Tìm hơi say bao " nhiệt độ"
nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào "
không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên
thành lệ Nhưng càng thương " điện trã"
càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa
giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm
ái Khi tĩnh dậy thấy hồn như "
điện giãi
Đang lạc về " tiêu điễm" tận hư

Có khi buồn " phân tích " lệ
thành mưa Mong "tỗng hợp " tình yên vào
lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu "
nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại"
thêm đâu Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất
nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng
lãnh đạm
Xin em về " điều chĩnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình
Yêu Lý Hoá " .
Em bên này đồng thau oxy hoá
Bởi cuộc tình phản ứng hoá vô

Ðời lên men bởi giông tố mưa
sa
Và kim loại giờ đã pha chất rỉ . Làm xúc tác tại anh không bền
chí
Ðể bây giờ phản ứng chẳng
xảy ra
Cần thời gian tìm hiểu thêm
đó mà Sao anh vội bỏ qua tình hoá
chất .
Ngày tháng qua em một mình
chưng cất
Ngày lại ngày em tất bật thêm
vôi Giờ Can-xi đã trơ cứng lại rồi
Ai kêu anh An-kan hoài mãi
mãi .
Em đứng đây ôm đồng đen
kim loại
Hoá Trị 2 vẫn tim nhói tình đau Giờ hoá xanh không còn chất
đồng thau
Mắt ngấn lệ mà nghe tim đau
nhói...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Thơ về Hóa học
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
THPT Nguyễn Khuyến  :: phòng học tập - tin giáo dục :: khoa học tự nhiên-
Chuyển đến