THPT Nguyễn Khuyến

Bù Nho - Bù Gia mập - Bình Phước
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Gửi bài mới   Trả lời chủ đề nàyShare | 
 

 Tay du ki thoi hien dai

Go down 
Tác giảThông điệp




Join date : 01/01/1970

Bài gửiTiêu đề: Tay du ki thoi hien dai   1/13/2012, 08:07

Hồi 1: Đường Tam Tạng cứu Tôn Ngộ Không và thâu nhận ngựa bạch Lại nói Đường Tam Tạng
phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát
và Đường Thái Tông đến
Thiên Trúc thỉnh bộ Đại Thừa
Phật Pháp Tam Tạng chân
kinh về Đại Đường phổ độ chúng sinh.
Từ ngày ra đi đến nay đã được
một tháng, hiện trước mặt ông
chính là Ngũ Hành Sơn, một
địa điểm du lịch nổi tiếng.
Nhìn ngọn núi cao sừng sững, Đường Tam Tạng tặc lưỡi:
- Hic, giá mà trước đừng tiết
kiệm học luôn khóa leo núi có
phải tốt hơn không?
Chợt ông nghe tiếng huyên
náo bên trái, Đường Tam Tạng vội vàng xách dép chạy
sang bên cạnh nghe ngóng…
Đập vào mắt ông là một tấm
biển lớn: - Triển lãm khỉ bị núi đè mấy trăm năm không chết. - Giá vé người lớn: 20 lượng. - Trẻ em từ 12 đến 18 tuổi: tính 75 % - Dưới 12 tuổi: Tính 50 % - Mua mười vé tặng một vé Ký tên: Thổ Địa. Phía bên trong, một ông già
ngồi rung đùi vuốt râu, Đường
Tam Tạng lại gần hỏi:
- Tôi là người tu hành, có thể
free một lần không?
- Không được, thế thì chúng tôi ăn cám à, ông tham thế?
Đường Tam Tạng toan bỏ đi
thì nghe tiếng la choi chói ở
đằng sau:
- Ông có phải Đường Tam
Tạng, hòa thượng từ Đại Đường đến Tây Thiên Thỉnh
Kinh không?
- Chính là bần tăng.
- Thật không đấy? Thời buổi
hàng giả nhiều thế này, ông có
gì chứng minh không? Đường Tam Tạng tự ái nói:
- Có giấy chứng nhận do đích
thân hoàng thượng ký đây.
Dứt lời, tờ giấy bay vụt khỏi tay
ông, Đường Tam Tạng kêu
oai oái: - Cướp giật, cướp giật, bà con
ơi, cướp giật.
Thổ địa vỗ vai:
- Ông anh yên chí đi.
- Tôi đầu trọc làm gì có chí mà
yên. - Thì yên tâm đi, con khỉ đấy nó
giở trò giật đồ của khách là
chuyện thường ấy mà, tí nữa
nó trả ngay.
- Khỉ gì mà láo như con cáo,
hừ, tại sao lại bị đè ở đây? - Nó vốn là Tề Thiên Đại
Thánh trên trời, phạm tội đại
náo thiên cung nên bị Phật Tổ
Như Lai phạt nhốt dưới Ngũ
Hành Sơn đã năm trăm năm
này. - Trời ơi, năm trăm năm nay
rồi? – Đường Tam Tạng kêu
lên – chết rồi, thế thì nó bẩn
khiếp, nếu để nó cầm thì còn
gì là công văn của ta nữa.
Nói rồi Đường Tam Tạng chạy vụt vào bên trong.
Thổ Địa chạy theo la oai oái:
- Ngươi còn chưa mua vé,
đứng lại, định xù hả?
Đường Tam Tạng vào bên
trong quả nhiên thấy một con khỉ mình đầy lông lá đang bị
đè dưới chân núi.
Vừa thấy Đường Tam Tạng,
nó kêu lên:
- Sư phụ, mau cứu đệ tử.
- Ê đừng thấy người sang bắt quàng làm họ nhé, ai sư đồ gì
với ngươi.
- Con là Tôn Ngộ Không, năm
trăm năm trước Phật Tổ Như
Lai đã nói năm trăm năm sau
sẽ có một vị hòa thượng từ đông thổ đại đường đến Tây
Thiên Thỉnh Kinh đi qua đây,
nếu con chịu làm đồ đệ của
người thì sẽ giải thoát con
khỏi Ngũ Hành Sơn, cái này
ghi rõ trong hợp đồng rồi, sư phụ không xù được đâu.
- Thì ra là thế? Nhưng ta làm
sao cứu mi?
- Phật Tổ Như Lai đặt
password phá núi là bài niệm
kinh của Kim Thiền Tử, sư phụ là hậu thân của Kim Thiền
Tử, chỉ cần sư phụ đọc một
bài kinh thì con sẽ được giải
thoát.
- Đọc xong nhớ trả tiền công
cho ta nhé. - Đường Tam Tạng làu bàu rồi ngồi xuống
tụng kinh.
Quả nhiên một lúc sau, ngọn
núi rung rinh rồi nổ tan tành.
Thổ địa chạy vào thấy Tôn Ngộ
Không được giải thoát thì giậm chân kêu lên:
- Thôi thế là toi rồi, ngươi đạp
đổ nồi cơm của ta rồi.
Tôn Ngộ Không tức giận bay
vọt tới gõ liên hồi lên đầu Thổ
Địa: - Dám lấy ta làm vật trưng bày
hả?
Đường Tam Tạng thấy Tôn
Ngộ Không thoát được bèn
nói:
- Ê thế còn vụ ta giải thoát cho mi thì sao?
Tôn Ngộ Không quỳ xuống nói:
- Yên tâm đi, tôi không xù đâu
mà sợ, Sư phụ, đệ tử nguyện
đi theo người đến Tây Thiên
Thỉnh kinh. - Thật chứ? – Đường Tam
Tạng không giấu nổi vẻ thất
vọng khi không được trả
lương. – free thù lao chứ?
- Ok, điều này Phật Tổ nói rõ
rồi, thù lao free luôn. - Thế thì được, chúng ta lên
đường.
Nào ngờ lúc quay lại đã chẳng
thấy con ngựa của Đường
Tam Tạng đâu.
Đường Tam Tạng túm cổ Thổ Địa kêu lên:
- Con ngựa của ta đâu? Mau
trả lại đây.
- Ông có mua vé thăm quan
đâu, lại còn không mua vé
trông ngựa, không đóng phí mà đòi tôi có trách nhiệm phải
đền ông chứ?
Tôn Ngộ Không cười khẩy:
- Thôi bỏ đi, sư phụ để cho
con.
Nói rồi Tôn Ngộ Không hóa ra một con Dylan mới cáu:
- Sư phụ chơi con này được
chứ?
- Ta không có bằng lái xe.
Tôn Ngộ Không nghe vậy lại
biến ra một con Mercedes: - Con này thì sao? Rất hợp với
dáng thầy:
- Đã nói không có bằng lái xe
mà lị.
Tôn Ngộ Không bĩu môi:
- Sư phụ nhà quê khủng khiếp. [...] Nói rồi Ngộ Không vọt lên trên
cao, chợt thấy một con rồng
đang bay lượn thì vội vàng bay
tới túm lấy râu nó giáng cho
mấy đấm:
- Có phải mi ăn cắp ngựa của chúng ta không?
Con rồng kêu lên oai oái:
- Đại ca tha cho em, tha cho
em, em chỉ vì đói quá thôi.
- Thế mi là ai?
- Em vốn là thái tử của Long Vương, cãi nhau với phụ
vương nên quyết định bỏ nhà
đi Thiên Trúc chơi, nào ngờ
giữa đường đánh bạc hết tiền,
đói quá làm liều, đành phải
chén con ngựa của đại ca thôi. - Hóa ra là bỏ nhà đi bụi đời. –
Tôn Ngộ Không cười khẩy –
mi ăn ngựa sống mà không
sợ H5N1 à?
Con rồng cười phá lên:
- Đại ca vừa ở trên Sao Hỏa xuống hay sao mà không biết
H5N1 là virus cúm gà chỉ ăn
gà mới nhiễm thôi.
Tôn Ngộ Không quê độ gắt:
- Tao biết thừa, chỉ thử mày
đấy thôi. Giờ ngựa tao mày chén hết rồi, tính bồi thường
thế nào?
- Tiền em hết rồi, đại ca xem
có đồ gì cứ lột tạm.
- Thôi khỏi, chú mày vừa đánh
bạc cháy túi còn qué gì nữa cho tao lột chứ, hay mày biến
thành ngựa cho thầy tao cưỡi
nhớ.
- Ngựa đực hay ngựa cái hả
đại ca?
- Thế mày là đàn ông hay đàn bà? – Tôn Ngộ Không quát
tướng lên rồi giơ gậy toan bổ
xuống.
Tiểu Bạch Long thấy vậy
hoảng hồn vội hóa thành con
ngựa trắng nói: - Em đùa thôi mà đại ca, cẩn
thận nóng quá đứt mạch máu
não đấy.
Thấy Tôn Ngộ Không dẫn Tiểu
Bạch Long về, Đường Tam
Tạng mừng lắm nói: - Thằng thế mà khá, chớp mắt
đã tìm được ngựa rồi.
Rồi ông cúi xuống nói nhỏ:
- Này có phải con chôm chỉa ở
đâu không?
- Yên tâm đi sư phụ, sư phụ có cưỡi từ giờ đến Tây Thiên
cũng chẳng ai bắt sư phụ đâu.
- Nếu người ta bắt thì ngươi
phải chịu trách nhiệm đấy nhé.
- OK.
by JabbaWocKeez on Wed Mar 23, 2011 10:17 pm Hồi 2: Ngộ Không bị đội vòng Kim cô Hai thầy trò tiếp tục lên đường,
đi thêm một đoạn nữa, chợt
hai tên bặm trợn chạy ra:
- Đứng lại.
- Gì thế đại ca? – Đường Tam
Tạng hỏi. - Mày còn hỏi nữa à? – một tên
nói – bọn tao mất bao nhiêu
công sức trồng cỏ ở đây, thế
mà mày ở đâu đi đến giẫm hết
cả.
Đường Tam Tạng nghe vậy trố mắt ra miệng liên tục nói:
- A di đà phật.
Một tên lại nói:
- Thôi được rồi, nhìn mày cũng
đẹp trai(?) tao bỏ qua đấy, biết
điều xì ra vài chục lạng rồi biến đi.
- A thì ra là bọn xin đểu – Tôn
Ngộ Không kêu.
- Này ăn nói cẩn thận nhớ. Biết
điều thì nôn tiền ra đây.
Tôn Ngộ Không cười nhạt: - Đã lâu rồi lão Tôn không
đánh lộn, hay lắm, ngon thì
nhào vô kiếm ăn.
- Khoan đã Ngộ Không.
- Gì thế đại ca? à nhầm, sư
phụ? - Dù sao bọn họ cũng là con
người, phải lấy đức thu phục
họ.
Một tên nghe vậy cười nói:
- Đồ sư cọ mốc lý sự.
Rồi nhặt cục đá bên đường ném vào đầu Đường Tam
Tạng.
Đường Tam Tạng bị đá ném
trúng tức giận gào lên:
- Ngộ Không, thịt chúng cho ta. [...] Tôn Ngộ Không nghe lời như
mở cờ trong bụng, lập tức
vung gậy như ý đập hai phát
hai tên cướp đường chết tươi.
- Yếu thế.
Đường Tam Tạng kêu lên: - Ngộ Không, ta có bảo ngươi
giết chúng đâu?
- Rõ ràng thầy nói thịt chúng
cơ mà?
- Ơ, như vậy chỉ là muốn
ngươi cảnh cáo bọn họ qua loa thôi, sao ngươi lại sát
sinh?
- Ôi dào, đúng là lý sự cùn.
- Không được, bọn họ là
cường đạo nhưng cũng là con
người, ngươi động một tí thì sát sinh thì ta đi thỉnh kinh phổ
độ chúng sinh làm gì?
- Này nhớ, đừng tưởng là sư
phụ thì lên mặt nhớ, tinh vi vừa
thôi, thằng này cóc cần nhớ.
- Ngươi đã kí hợp đồng với Phật Tổ Như Lai rồi, nếu xù thì
phải đền khối tiền đấy.
- Lão tôn chủ một Hoa Quả
Sơn, tiền bán hoa quả hàng
năm cũng thừa để ta ăn nhậu
phủ phê, sợ gì vài ba triệu lẻ đó chứ?
Nói rồi ngài tung người bay vọt
lên mây.
Đường Tam Tạng nhìn theo
chỉ biết thở dài.
- Tự nhiên mất đi thằng sai vặt, tiếc thật.
Chợt trên trời tỏa ra luồng hào
quang rực rỡ, Đường Tam
Tạng thấy vậy lập tức quỳ
xuống:
- Quan Âm Bồ Tát. - Đường Tam Tạng, không
cần đa lễ, ta chỉ tiện đường
đến viện thẩm mĩ nên đi qua
đây thôi, còn Tôn Ngộ Không
đâu?
- Nó hủy hợp đồng trốn đi rồi. - Duyên thầy trò của các người
chưa hết, nó có thể bỏ đi đâu?
- Con khỉ này ương bướng khó
dạy, làm sao có thể cùng tôi đi
Tây Thiên thỉnh kinh được?
Quan Âm Bồ Tát thở dài: -Ý ngươi muốn xin đểu một
bảo vật chế phục nó chứ gì?
- Bồ tát thông minh quá. –
Đường Tam Tạng cười hì hì
cầu tài.
- OK. Dù sao ta cũng vừa cắt băng khánh thành chùa Quan
Âm về, người ta cũng cho vật
này chưa biết dùng làm gì.
Nói rồi bà rút từ trong ba lô
một chiếc vòng vàng sáng lóa.
- Vàng thật hay vàng dỏm thế Bồ Tát? – Đường Tam Tạng
hỏi.
- Vàng xịn thì còn lâu ta mới
cho mi, đây là vòng kim cô để
chế phục con khỉ đó.
Nói rồi Quan Âm Bồ Tát quẳng chiếc vòng rơi xuống
tay Đường Tam Tạng.
Đường Tam Tạng cầm lên
ngắm nghía hồi lâu rồi nói:
- Chiếc vòng này bên phải
nặng bên trái nhẹ, phía trước to phía sau nhỏ, màu sắc óng
ánh nhưng nhũ lại sắp bong
ra đến nơi rồi, đã thế lại còn
nặng hơn bình thường chắc
chắn bị người ta lén bỏ chì vào
rồi, Quan Âm Bồ Tát à, người lấy nó ở đâu thế? Hay để bần
tăng giới thiệu cho một lò rèn
hạng hai nhé, thủ công ở đó
cũng khá lắm, tiền công lại
không đắt, còn tiền hoa hồng
thì … hì hì… nể tình quen biết tôi tính rẻ cho.
Quan Âm Bồ Tát lắc đầu :
- Nói nhiều quá.
Rồi bà biến thành một luồng
ánh sáng bay mất.
Quả nhiên một lúc sau, Tôn Ngộ Không bay vòng trở về.
- Mi còn về đây sao?:
- Hừ, không nể tình bản hợp
đồng với Phật Tổ Như Lai thì
tôi đã cuốn gói đi từ đời tám
hoánh, ở đây làm qué gì. - Vậy thì mi đi đi.
- THôi sư phụ, đùa tí thôi làm
gì mà giận dỗi như trẻ con
thế?
- Mi hối cải thì ta cũng không
làm khó, chỉ cần mi đội chiếc vòng này thì chứng tỏ mi đã
thành tâm hướng phật, ta sẽ
cho mi đi theo.
- Xời ơi, sư phụ kiếm đâu cái
vòng xấu thế không biết, cho
cũng chả thèm lấy. - Thế thì thôi.
- Đùa tí thôi ông anh, để con
đeo.
Rồi Tôn Ngộ Không cầm chiếc
vòng đeo thẳng vào đầu.
Vòng vừa chạm vào đầu Tôn Ngộ Không lập tức xiết chặt
lại, nó lăn lộn dưới đất kêu
gào thảm thiết.
- Vòng này vòng gì thế?
- Vòng Kim Cô của Quan Âm
Bồ Tát vừa bán rẻ cho ta đấy. - Thầy mà cũng chịu mua đồ
ư? Chắc chắn là đồ xin rồi.
- Kệ xác ta, mi có hối cải
không?
Tôn Ngộ Không lấy gậy như ý
ra cố gắng nạy mãi vẫn không thể bật chiếc vòng ra khỏi đầu.
Nó cố gượng dậy kêu choe
chóe:
- Ông chơi đểu quá, tôi sẽ kiện
ông ra tận tòa án Quốc Tế tội
ngược đãi vật nuôi. Đường Tam Tạng nghe vậy
chột dạ nói:
- Chỉ cần mi hứa thành tâm
hướng phật ta sẽ ngừng đọc
chú.
- Ok, tôi hứa, tôi hứa. - Từ giờ ta nói gì cũng phải
nghe, được không?
- Chơi luôn, đừng niệm nữa.
- A di đà phật. by JabbaWocKeez on Wed Mar 23, 2011 10:18 pm Hồi 3: Thu phục Trư Bát Giới và Sa Tăng Hai thầy trò đi thêm vài ba
ngày nữa thì đến Cao Lão
Trang.
Thấy Đường Tam Tạng dẫn
theo Tôn Ngộ Không lên
đường, quản gia nói: - Đại sư dẫn con khỉ này theo
diễn xiếc phải không? Tiếc
rằng nhà chúng tôi có chuyện
buồn, không thích đón người
lạ.
Đường Tam Tạng gặng hỏi chuyện gì mãi quản gia mới
nói:
- Cao gia chúng tôi cưới nhầm
phải chàng rể yêu quái, hôm
nay nó đến đây bắt vợ đấy.
- Muỗi, để chúng tôi lo, bọn yêu tinh nhãi nhép làm gì
được bọn này chứ?-Đường
Tam Tạng nói.
Tôn Ngộ Không nói nhỏ:
- Sư phụ biết bắt yêu trừ ma
hả? -Không. Biết thì đã đâu bị bọn
côn đồ đánh đến nỗi phải trốn
vào chùa đi tu.
- Thế sao nói mạnh miệng
thế?
- Không phải mi nói mi là Tề Thiên Đại Thánh sao? Bọn
yêu tinh nhãi nhép này làm gì
được mi chứ?
- Thế mà ông nói như ăn chắc
rồi ý.
Đường Tam Tạng cười hề hề: - Mi cũng phải để sư phụ có
chút danh tiếng chứ.
Sau hồi lâu thỏa thuận, Tôn
Ngộ Không quyết định biến
thành con gái Cao Thúy Liên ở
trong phòng chờ yêu quái đến. Nửa đêm, một cơn gió tanh
nồng thổi đến, Tôn Ngộ Không
nhăn mặt:
- Mùi cám lợn nồng nặc, đủ
biết con yêu quái này ở bẩn
đến mức nào. Đợi con yêu quái vào Tôn Ngộ
Không ra giọng hờn trách:
- Chàng nói yêu ta mà suốt
ngày bận bộ đồ rách rưới thế
này không chán sao? Chả
model gì cả. [...] Con lợn tinh nước dãi chảy
ròng ròng nói:
- Thế hả? Nàng thích kiểu gì ta
chơi tất.
- Bây giờ người ta chuộng mốt
Naponeon ấy. Bùm, con lợn tinh biến thành
một thanh niên tóc vàng mặc
quân phục Pháp.
- Hừ, mốt quần áo Mĩ đẹp
hơn.
Bùm, lợn tinh biến ra bộ đồ vét, đầu chải keo bóng mượt.
- Thiếp nghĩ lại rồi, kiểu Hip
HOp mới là sành điệu.
Bùm. Lại biến.
- Thôi, chơi kiểu Rock hầm hố
đi. Bùm.
- Chán rồi, chơi đồ jean đi.
Bùm.
- Hay chơi mốt thổ dân Châu
ÚC vậy.
Bùm. - THôi về model quần áo thời
Nam Hán đi.
Bùm.
- Chán quá, về với model thời
nguyên thủy đi.
Lợn tinh thở hổn hển: - Nàng ơi, sao càng lúc càng
thiếu vải thế? Ta lạnh quá.
- Chàng nhà quê quá, thời
trang bây giờ model thiếu vải
là thời thượng đấy.
Trư Bát Giới nghe vậy đôi mắt sáng rực, cười hô hố biến liền
thành quần áo da thú.
- Xưa hơn mới đẹp.
Bùm, áo da thú trở thành áo
lá.
- Vẫn còn hiện đại lắm. Trư Bát Giới đang lúc hứng
chí, đến lúc hóa phép mới
nhận ra trên mình chỉ còn một
chiếc lá mỏng manh, hắn đỏ
mặt chạy nấp sau chiếc rèm.
- Nàng ơi, hình như sexy quá. - Thế mới dễ đem quay chứ. –
Tôn Ngộ Không cười phá lên
rồi hiện hình.
- Ôi nàng ơi, hóa ra nàng lắm
lông đến thế à?
Tôn Ngộ Không vung thiết bảng bổ một nhát xuống đầu
Trư Bát Giới.
Trư Bát Giới hoảng hồn vung
đinh ba lên đánh trả, chẳng
mấy chốc đã bị Tôn Ngộ
Không dồn vào thế bí, cuối cùng hóa một sợi dây buộc
ngang bốn cẳng của hắn lại.
- Hê hê, tối nay có món heo
quay thơm lừng.
Trư Bát Giới vội kêu lên:
- Ta vốn là Thiên Bồng Nguyên Soái trên trời, mi sợ không?
- Xì, – Tôn Ngộ Không kêu lên
– cống rãnh mà đòi sóng
sánh với đại dương, đại ca
mày đây là Tề Thiên Đại
Thánh đấy nè.[...] Trư Bát Giới hoảng hồn kêu
eng éc:
- Đai ca ơi, tha cho em, em
vốn phụng mệnh Quan Âm Bồ
Tát ở đây chờ người đi lấy
kinh, đại ca mà giết em thì phải tội đấy.
Tôn Ngộ Không nhíu mày:
- Thật không đấy hay lại phét?
- Thật chứ. Trong quần áo em
có giấy chứng nhận lại có dấu
của công chứng nữa, giả thế quái nào được.
- Sư phụ đang ở dưới nhà kia
kia, xuồng mà bái.
Dĩ nhiên, Đường Tam Tạng
được thêm đồ đệ đi theo còn
gì mừng hơn, Cao Lão còn sướng gấp mấy lần, tự nhiên
thoát được nạn yêu quái quyết
định mở tiệc ăn mừng, hát
karaoke suốt ba ngày ba
đêm... [...] Có thêm Trư Bát Giới, ba thày
trò lại lên đường nhằm hướng
tây đi tới.
Đến một con sông rộng lớn,
nhìn thăm thẳm chẳng thấy
bờ, lông vịt thả không nổi, ba thầy trò đang bối rối thì chợt
nghe một yêu quái đen sì nói:
- Ê có phải muốn qua sông
không?
- Đồ đầu đất, thế mà cũng hỏi,
không qua sông thì bay chắc? – Trư Bát Giới nói.
- Thế thì nộp tiền mãi lộ đi rồi
tao cho qua.
- Còn khuya nhé – Đường
Tam Tạng nói – đến tiền của
người xuất gia mi cũng nỡ lột sao?
- Keo bẩn thì cứ việc ở trên đấy
nhớ, còn khuya tao mới cho
qua.
Đường Tam Tạng nói:
- Đừng thách nhà giàu húp tương nhớ, Ngộ Không, Bát
Giới, đi đốn củi đóng bè.
Nào ngờ bè vừa đi đến giữa
dòng, sóng gió nổi lên ầm ầm
cũng may Tôn Ngộ Không
nhanh trí kéo cổ Đường Tam Tạng lên bờ.
- Đồ chơi bẩn – Đường Tam
Tạng kêu ầm lên – giỏi thì lên
đây đánh tay bo với hai đồ đệ
ta.
- Hai đánh một không chột cũng què, ta ngu gì. – yêu quái
cười hăng hắc.
- Giờ mày có cho bọn tao qua
sông không?
- Cho bọn bay qua sông ta ăn
cám à? – yêu quái lặn ngủm xuống sông cười hăng hắc.
- Ok, đừng trách tao độc ác.
Nói rồi nó phóng vọt lên trời.
- Có phải đây là trung tâm xây
dựng Thiên Cung không?
- Đúng rồi. - Xi măng ở đây tốt không?
- Hàng chất lượng cao bảo
đảm yên chí đi.
- Ok cho ta một tấn.
- Hai lạng một cân, một tấn hai
ngàn lạng. - Ta là Tề Thiên Đại Thánh mà
mi cũng dám đòi ư?
- Trời ơi, đại thánh mà cũng
tính ăn quịt à? Có tin tôi la
làng lên không?
Tôn Ngộ Không lắc đầu: - Ta đang bận, lúc khác trả
sau nhé.
Nói rồi nó vọt tới, hất luôn cả
bao lên gậy.
Vừa xuống dưới, Tôn Ngộ
Không hét lớn: - Bát Giới, biến thành khổng lồ
hất cát xuống sông.
- Hô hô – yêu quái cười rộ lên
– sông sâu lắm, cát hất xuống
thì ăn nhằm gì?
Nhưng y chưa kịp cười tiếp đã bị cả tấn xi măng của Tôn Ngộ
Không đổ ầm ầm xuống đầu.
Yêu quái tối mặt tối mũi thì Trư
Bát Giới đã biến thành khổng
lồ hất cát xuống. Xi măng gặp
nước và cát nhanh chóng đông cứng, gắn chặt yêu quái
không nhúc nhích.
Yêu quái kêu oai oái:
- Đại ca ơi, tha cho em.
- Tinh vi nữa đi con – Đường
Tam Tạng bước lại gõ côm cốp lên đầu y.
Chợt nhìn áo bào của Đường
Tam Tạng, yêu quái nói:
- Ơ kìa, ông có phải Đường
Tam Tạng thánh tăng đại
đường không đấy? - Mày cũng giỏi nhỉ, nhìn ra ta
cơ đấy, mày là ai?
- Sư phụ, con là Uyển Liêm
tướng quân vì phạm luật trời
nên bị đày xuống đây, sư phụ,
xin cho con đi theo bảo vệ người đóai công chuộc tội,
như thế mới lãnh được mấy
trăm năm lương nhà trời còn
nợ con.
- Đi thì không vấn đề, nhưng
gánh hành lý free nhé. - OK, free luôn. by JabbaWocKeez on Wed Mar 23, 2011 10:19 pm Hồi 4: Tam Tạng đuổi hành giả [...] Nào ngờ lúc đó, một giọng nói
ngọt như đường phèn cất lên:
- Ai uống pepsi không? Mua
một tặng một trả tiền hai đây.
Ngay sau đó, một cô gái xinh
đẹp như hoa hậu bước tới, thầy bốn thày trò lập tức chạy
tới mời chào đon đả:
- Các anh ơi, mua giúp cho
em lon Pepsi đi anh, ngày
hôm nay ế ẩm quá.
Trư Bát Giới thấy gái xinh thì cười híp mắt:
- Bao nhiêu một lon hả cô
em?
Tôn Ngộ Không gạt phắt đi:
- Mày ngu thế? Uống mà
không sợ cạm bẫy của yêu quái à? Cô là ai? Tại sao lại
đứng ở đây? Có phải cave
đứng đường không?
- Oan cho em quá anh ơi – cô
gái thút thít – em là nhân viên
tiếp thị cho hãng Pepsi, số em vướng phải sao quả tạ nên bị
biệt phái công tác lên đây bán
dạo qua ngày, em là gái nhà
lành chứ có phải cave đứng
đường gì đâu.
Tôn Ngộ Không gầm lên một tiếng:
- Còn nói nữa à?
Dứt lời, ngài vung gậy đập một
phát vào đầu cô gái chết thẳng
cẳng.
Đường Tam Tạng thấy vậy thất kinh:
- Ngộ Không, mi giết người
đấy ư?
- Con không giết người, giết
yêu quái đấy.
- Bốc phét vừa thôi, rõ ràng là con gái nhà lành, sao lại là
yêu quái?
Tôn Ngộ Không phù một cái,
pepsi biến thành nước cống,
cô gái biến thành hồ ly.
Sa Tăng nói: - Hình như đại ca nói đúng đấy
sư phụ ơi.
- Nó bốc phét đấy – Trư Bát
Giới phụng phịu – rõ ràng giết
người nên mới biến hóa như
thế để lừa thầy, nó coi sư phụ là thằng ngu đấy.
- Quá lắm rồi – Đường Tam
Tạng rít lên rồi đưa tay lên
niệm chú.
Tôn Ngộ Không la lên như bị
bổ đầu ra làm đôi, lăn lộn dưới đất.
- Đừng niệm nữa. Đừng niệm
nữa.
Đường Tam Tạng mặc kệ Ngộ
Không năn nỉ, cứ tiếp tục
niệm. Trư Bát Giới nhìn hả hê cười
hi hi.
Sa Tăng thấy Ngộ Không lăn
lộn dưới đất bèn nói;
- Thôi, stop đi sư phụ ơi, cẩn
thận gây ra án mạng đấy, dạo này hội bảo vệ động vật tuần
tra dữ lắm.
Đường Tam Tạng nghe nói
vậy thì ngừng niệm nói:
- Thôi, ta nào có thể dẫn mi đi
theo được nữa. - Sư phụ, người nỡ bỏ con
sao? – Tôn Ngộ Không nói.
- Ngươi đã giết người, nếu
người ta truy cứu ta đưa ngươi
theo tất sẽ bị tù mọt gông.
- Còn hợp đồng với Phật Tổ Như Lai?
- Ta sẽ đứng ra phá hủy hợp
đồng, coi như ngươi không
phải bồi thường gì nữa.
- Sư phụ, con đã đi theo sư
phụ bấy lâu nay, giờ con biết đi đâu?
- Ngươi vốn là khỉ, tốt nhất hãy
về sở thú hoặc đi theo gánh
xiếc ấy, nếu có dịp ta nhất định
đến ủng hộ. [...] Tôn Ngộ Không nghẹn ngào
lậy ông ba lạy rồi bay vọt đi.
Tôn Ngộ Không vừa bay đi,
mấy lon nước trở lại ngon ngọt
như cũ, Trư Bát Giới và Sa
Tăng thấy vậy nhào tới, đưa nước lên nốc ừng ực.
Nào ngờ nước chưa xuống dạ
dày đã sôi lên ùng ục, cả hai
ôm bụng rên quằn quại.
Cô gái vừa bị chết dưới đất
liền cười lên hăng hắc rồi hiện nguyên hình là một con cáo
vọt tới, túm cổ Đường Tam
Tạng lôi đi.
Đường Tam Tạng la lên choi
chói nhưng đã muộn, cả Sa
Tăng bà Bát Giới đều nằm thẳng cẳng dưới đất. Con cáo
cười hi hí:
- Trong nước ta đã bỏ virus
SARD rồi, các ngươi nốc vào
thì chỉ còn đường đi buôn
muối thôi. Sa Tăng, Trư Bát Giới chỉ còn
nước nhìn Đường Tam Tạng
bị đem đi một cách thảm hại.
Tiểu Bạch Long thấy vậy hí lên
một tiếng rồi đạp mây bay
thẳng lên không, đuổi theo Tôn Ngộ Không. Cũng may
Tôn Ngộ Không vì bực tức
trong lòng nên cũng chưa kịp
đi xa. Tiểu Bạch Long chạy
theo nói:
- Đại ca ơi. - Chú mày đấy à? Đuổi theo ta
làm gì? Ta chẳng có màu xít gì
đâu.
- Đại ca ơi, sư phụ bị bắt rồi.
- Kệ xác lão ý, tìm kẻ bị đuổi
khỏi sư môn làm gì? - Anh còn giận ư?
-Không giận mới là lạ.
- Cô gái đó là yêu quái, sư phụ
bị nó bắt nhất định bị ăn thịt.
- Mặc xác lão.
Tiểu Bạch Long suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Ừ, Đường Tam Tạng bị ăn
thịt cũng đáng, nhưng đại ca
ơi, thằng yêu quái nó láo lắm,
nó nói anh là con khỉ khô đít
đỏ, rụng hết lông. Tôn Ngộ Không nghe vậy thì
tức lộn ruột nói:
- Tên khốn này, láo như con
cáo.
- Ừ thì nó là cáo mờ.
- Đi, quay về tao đập chết nó ăn thịt luôn.
Lúc về đến cửa động, chợt
thấy Đường Tam Tạng đang
chạy ra.
- Bổn cũ soạn lại hả em? –
Tiểu Bạch Long cười nhạt – chơi nó đi đại ca.
Dứt lời, Tiểu Bạch Long và
Tôn Ngộ Không chạy tới, kẻ
đấm người đá, mỗi người một
đòn đánh cho Đường Tam
Tạng nhừ tử. Đường Tam Tạng chưa kịp hiểu chuyện gì
đã bị đánh liên tục thì tối mắt
tối mũi, chỉ biết ôm mặt chịu
trận. Tiểu Bạch Long đá mấy
cái thì chợt kêu lên:
- Hình như là sư phụ đấy đạ ca ơi.
Tôn Ngộ Không kéo Tiểu Bạch
Long lại gần:
- Lão ý chứ còn ai nữa.
- Thế sao anh lại đánh?
- Không nhân dịp này trả thù thì còn chờ đến bao giờ nữa?
Nói rồi Ngộ Không làm bộ sợ
sệt quỳ xuống nói:
- COn không nhận ra sư phụ,
chết thật.
- không phải tại con, tại ta – Đường Tam Tạng thều thào –
chỉ tại ta đuổi con đi.
- Sao sư phụ lại ở đây? – Tiểu
Bạch Long hỏi.
- Có một cô gái xin hồ ly tinh
tha cho ta. - Hừ, con hồ ly bố láo này, phải
luộc nó mới được.
Nói rồi Tôn Ngộ Không biến
thành một con ruồi bay vào
động. * * * Hồ ly tinh vào động thấy phu
nhân mình đang nằm đó ủ rũ.
- What the matter, phu nhân?
- Lâu rồi mà chàng chẳng có
quà cho người ta. Thiếp tủi
thân quá. – phu nhân thút thít. - Muỗi, ta có 3 con @, 2 chiếc
Mercedes mới cáu, em thích
cái nào chứ chọn.
- Không thèm.
- Viên kim cương 7 Kara thì
sao? - Không muốn.
- Thế nàng muốn cái quái gì?
- Thiếp thấy một cái áo đuôi
chồn rất hợp thời trang, chàng
cho thiếp đi.
- Cái gì? Hồ ly tinh bọn ta không có đuôi thì chỉ còn nước
die thôi.
- Chàng cho thiếp đi – phu
nhân khóc rống lên – cho đi.
Hồ ly đau đầu quá bèn tháo
đuôi của minh ra nói: - Nhớ chơi xong trả luôn nhé.
Phu nhân cầm chiếc đuôi rồi
khẹc khẹc:
- Chết mày rồi cáo ơi.
Dứt lời, Tôn Ngộ Không hiện
nguyên hình, đập một phát chết tươi.
Phu nhân yêu quái chạy ra:
- Giải quyết xong chưa?
Tôn Ngộ Không cười:
- Ok, tặng phu nhân cái đuôi
cáo này. Phu nhân khóc rống lên:
- Sao mi lại giết nó? Nó là
chồng ta cơ mà, nó chiều ta
thế cơ mà.
Tôn Ngộ Không bị nước mắt,
nước mũi của nàng văng tối tăm mặt mũi, không biết nói gì
hơn. Tôn Ngộ Không đưa phu
nhân cáo đi bèn quay về, thấy
Sa Tăng bà Bát Giới nằm hai
đống dưới đất thì đá vào nói:
- Ham ăn ham uống lắm vào, chết chưa em?
Đường Tam Tạng nói:
- Cứu bọn nó đi, không thì lại
phải gánh hành lý mệt lắm.
Tôn Ngộ Không nghe vậy thổi
phù, đuổi hết virus Sard trên người hai người. Nhưng ngài
lại lấy dây xích cả hai lại.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Tay du ki thoi hien dai
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn được quyền trả lời bài viết
THPT Nguyễn Khuyến  :: vãi đạn l shock - độc - lạ-
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề nàyChuyển đến